Thứ Ba, 5 tháng 12, 2017

Lịch sử sẽ phán xét bản án mà chúng đang quàng vào cổ dân ta, dìm chết tuổi trẻ chúng ta (Mênh mông thế sự để gió cuốn đi số 24)



Tương Lai
Thế là chúng nó y án xử “Mẹ Nấm” 12 năm tù. Cùng với sự y án của một bản án bỏ túi vô pháp, vô luân đó, chúng đã làm choViệt Nam tự phơi bày trước thế giới là một nước xấu xí, tự cô lập mình. Cần đặc biệt lưu ý là việc y án của một “bản án bỏ túi” nói trên diễn ra đúng chỉ một ngày trước cuộc Đối thoại Nhân quyền EU-Việt Nam. Một sự sắp xếp rất xảo quyệt và thâm độc và liều lĩnh. Do ai, vì đâu, từ những toan tính gì chúng dám có sự liều lĩnh đó?! Hiện tình đất nước đang phơi bày ra đầy đủ dữ kiện khiến cũng không đến nỗi quá khó để vạch ra.
Hãy nghe bà cụ thân sinh blogger nói về nỗi đau và sự phẫn nộ của một người mẹ, người bà đang nuôi hai chúa nhỏ cho mẹ chúng đi ở tù: “Mẹ Nấm bước ra khỏi phiên tòa trong nỗi thất vọng và uất ức tràn trề, tôi cùng Trịnh Kim Tiến và bạn bè của Quỳnh đã hô to: “Phản đối phiên tòa bất công, Con tôi vô tôi, Phản đối phiên tòa bịt miệng những người đòi công lý”…
Ngay lập tức, tất cả chúng tôi bị những người an ninh thường phục xông vào đánh đập thô bạo. Trong lúc hỗn loạn, tôi đã bị họ đánh rất mạnh vào mặt và đầu. Trịnh Kim Tiến cũng bị bọn chúng đạp mạnh từ phía sau khiến cô ngã lăn xuống đất, rồi hàng chục viên an ninh Khánh Hòa - gồm cả nam lẫn nữ - xông đến tung những cú đá rất mạnh vào đầu và sườn của Tiến… Em trai tôi vội chạy đến đỡ đòn cho cả tôi và Tiến thì cũng bị họ đánh hội đồng không hề nương tay. Cô Trần Thị Thu Nguyệt, cháu Nguyễn Peng cũng bị đánh như kẻ thù. Sau đó, họ bắt rất nhiều người lên xe mặc cho tiếng kêu gào vô vọng của tôi.
Khi viết lại những dòng này, khắp người tôi vẫn còn cảm thấy rất đau đớn, càng đau đớn hơn khi những kẻ đánh đập tôi hôm nay cũng chỉ đáng tuổi con, cháu của mình”.
Trong mắt tôi bỗng chập chờn khuôn mặt vô hồn, và tim tôi tôi nhói lên bởi câu lừa mị tởm lợm của Nguyễn Phú Trọng: “Chúng ta rất nhân văn, nhân đạo, nhân ái, nhân tình; không thích thú gì khi phải kỷ luật đồng chí, đồng đội của mình; trái lại, rất khổ tâm, đau xót. Nhưng vì sự tiến bộ chung, vì để mong nhiều người không mắc sai phạm, chúng ta phải kỷ luật; kỷ luật một vài người để cứu muôn người” (báo Tiền Phong 24.2.2017). Nhói trong tim vì đã có lúc tôi còn tí chút mơ hồ, đã phí phạm thời gian để viết thư ngỏ cho ông ta.

Thứ Hai, 20 tháng 11, 2017

Hãy nghe và hãy nhìn vào người dân trên đường phố (Mênh mông thế sự để gió cuốn đi số 22)



Tương Lai
Không thể chuyển dịch bán đảo hình chữ S nằm ở rìa Đông Nam lục địa châu Á nhìn ra Biển Đông ra xa khỏi cái “lục địa khổng lồ” này, chứ nếu được thì ông cha ta đã tính đến kế đó từ lâu! Để gì? Để tránh xa ông láng giềng khó chơi vì mộng bành trướng của các vương triều Trung Quốc chưa bao giờ nguôi, mà nước ta lại là đối tượng trực tiếp và thường xuyên nhất. Có lẽ chỉ có sự vận động của vũ trụ nói chung, của quả đất nói riêng, mới làm được việc đó, nhưng lúc ấy thì tất, tất cả chúng ta đã là tro bụi trầm tích dưới nhiều tầng địa chất ở đâu đó rồi! Thì chẳng thế sao?
Nhân sắp đến ngày 20 tháng 11 tôi tìm đọc lại những trang trong cuốn Thiên nhiên Việt Nam của thầy tôi, Gs Lê Bá Thảo, “một cuốn sách vượt hẳn lên mọi cuốn sách địa lý Việt Nam đã được xuất bản đến hôm nay… vạch ra được những đường nét của một tổ chức lãnh thổ mới cho những thập niên đầu tiên của thiên niên kỷ thứ ba” như giới học giả quốc tế đánh giá. Cuốn sách này người thầy kính yêu đã tặng tôi ngày 24.1.1991 khi hai thầy trò chúng tôi cùng tham gia trong Hội đồng nghiệm thu một đề tài khoa học cấp nhà nước Nghiên cứu về Đồng bằng Sông Cửu Long (tên cụ thể thì tôi quên mất rồi, còn tên tác giả, một giáo sư danh tiếng ở nước ngoài về, tôi không tiện nhắc tên).
Dừng lại suy nghĩ những trang về cấu tạo địa hình đất nước, thầy tôi viết: “Bây giờ nếu chúng ta quay trở về được cách đây chừng vài trăm triệu năm thì có lẽ cảnh tượng đất nước sẽ làm chúng ta ngạc nhiên. Chúng ta sẽ không thấy có dải đất hình cong chữ S quen thuộc mà chỉ có một vài khối núi lớn bị san bằng nổi chơ vơ trên biển cả”!... Để làm được trọn vẹn công việc của mình, thiên nhiên đã phải bỏ công sức đến hàng trăm triệu năm, không kể những giai đoạn trước đó… Thế mà con người chỉ mới xuất hiện trên bề mặt trái đất này nhiều nhất là 3 triệu năm, còn chúng ta thì cố gắng lắm cũng chỉ sống được khoảng trên dưới 100 năm… Đất nước chúng ta cho đến giờ vẫn chưa phải đã chấm dứt sự tiến hóa của nó…: năm 1923, một vài đảo, trong đó có đảo Tro, bỗng xuất hiện ở ngoài khơi bờ biển Nha Trang để rồi chìm xuống đáy sâu, khi biến đi cũng đột ngột như khi xuất hiện. Sự phát triển lâu dài của đất nước ta để lại dấu vết ở khắp nơi và có nhiều cảnh tượng thực sự không hiểu được nếu chúng ta không tính đến điều đó.
Gợi lại vài dòng nói trên chỉ cốt nói đến một điểm nhấn quan trọng trong chủ đề của bài viết này: Tầm nhìn của những người gánh vác trọng trách quốc gia cần phải vượt ra khỏi những lợi ích cục bộ hẹp hòi của chính mình và bè cánh thân hữu của mình. Cho dù hiện nay ai đó đã có lúc nắm thế thượng phong nhưng rồi sức tàn lực kiệt phải hưu chiến tìm kế sách thâm hiểm mới, rồi những ai đó bị chơi sát ván tạm lùi để tính cách lật ngược thế cờ thì rồi, tất cả, rút cuộc cũng thành tro bụi cả mà thôi. Chỉ đất nước là tồn tại vì nhân dân là bất tử. Đó là minh chứng sống động không gì có thể bác bỏ của lịch sử dân tộc ta.

Trách nhiệm chính trong việc làm chết lâm sàng nền giáo dục



Nguyễn Đình Cống
Gần đây Nguyễn Thượng Long, một nhà giáo, viết loạt bài "Nghề cao quý đã chết lâm sàng" trình bày sự ngắc ngoải của nền giáo dục Việt Nam. Sau khi nêu ra và phân tích nhiều hiện trạng đau lòng, Nguyễn Thượng Long viết: "Có hợp lí không khi quy hết trách nhiệm làm hư hỏng thế hệ trẻ cho ngành GD - ĐT? Câu hỏi này nằm ngoài phạm vi bài viết của tác giả". Tôi thông cảm với thày Long. Thày biết trong việc này, ngành GD - ĐT vừa là nạn nhân vừa là thủ phạm, còn trách nhiệm chính ở cao hơn, có thể thày biết, nhưng chưa có dịp nói ra. Tôi xin tiếp lời.
Trước đây, tôi đã có nhiều bài báo và thư gửi Quốc hội cũng như Bộ Giáo dục về các vấn đề giáo dục. Chỉ xin nhắc lại vài ý.
Trong thư gửi Quốc hội vào tháng 3-2010 tôi nêu 6 nguyên nhân làm GD xuống cấp và đề nghị 6 biện pháp để chấn hưng. Xin nêu lại 2 nguyên nhân đầu tiên là: 1- Sự quá duy ý chí của lãnh đạo cấp nhà nước trong việc phát triển GD; 2- Nhà nước và Quốc hội cử nhầm người kém tài năng làm Bộ trưởng GD.
Trong thư gửi Quốc hội vào tháng 6-2014, tôi viết "Đổi mới toàn diện GD là việc chưa thể thực hiện" vì không thể tách GD ra khỏi nền tảng xã hội tràn ngập các tệ nạn. Trong một thể chế độc tài toàn trị đầy rẫy tham nhũng, nạn mua quan bán chức là quá phổ biến, nền GD chỉ có thể sửa chữa một số sai lầm, làm một số giải pháp tình thế. Nếu chưa có cải cách về thể chế để dẹp bỏ tham nhũng và kiến lập nền dân chủ thực sự mà cứ cố đổi mới toàn diện GD thì chỉ tiêu tốn thời gian, sức lực và tiền của để thay các sai lầm này bằng các sai lầm khác mà thôi.
Trong bài "Bàn về triết lí GD" (tháng 12-2016), tôi viết rằng nền GD Việt Nam đi chệch hướng là vì bị chính trị hóa, bị dùng để phục vụ cho ý thức hệ của Đảng Cộng sản, nhằm đào tạo ra những người chủ yếu chỉ biết thừa hành sự lãnh đạo của đảng. Vậy để cứu nền GD thì trước hết cần thoát li chính trị, đưa GD trở về với nhân văn và khoa học.

Thứ Năm, 9 tháng 11, 2017

Sau thế kỷ “đỏ” sẽ là thế kỷ “xám”?



Một câu hỏi trong khi nghĩ về 100 năm Cách mạng Tháng Mười và Đại hội 19 của Đảng Cộng sản Trung Quốc vừa mới bế mạc
Nguyễn Trung
Vâng, sau thế kỷ “đỏ” có thể sẽ là thế kỷ “xám”!?
Đấy là ý nghĩ ngay tức khắc của tôi, sau khi thấy thiên hạ đưa ra khái niệm thế kỷ “đỏ” trong bàn luận về 100 năm Cách mạng Tháng Mười. Nhất là ít lâu nay đó đây trên thế giới đã có ý kiến coi thế kỷ 21 là của Trung Quốc…
I. Về ảnh hưởng của Cách mạng Tháng Mười
Thừa nhận những ảnh hưởng sâu rộng toàn cầu của Cách mạng Tháng Mười Nga (CMTM), nhiều báo chí và học giả trên thế giới gọi 100 năm qua là thế kỷ “đỏ”. Đánh giá này trước hết dựa vào những tác động của Cách mạng Tháng Mười đã làm thay đổi sâu sắc diện mạo thế giới và xu thế phát triển của nó với những dấu ấn khác nhau suốt 100 năm qua, mặc dù nước Nga của Tổng thống Putin không có lễ kỷ niệm sự kiện này.
Sự thật là:
- CMTM đã diễn ra như một tất yếu lịch sử của sự phát triển ở nước Nga đã đi tới bước khốn cùng và trong bối cảnh phong trào cộng sản và công nhân quốc tế đang ở đỉnh cao trong cuộc đấu tranh chống lại sự bóc lột tàn tệ của chủ nghĩa tư bản tại thời kỳ này. Cuộc cách mang này mang trong nó những lý tưởng cao đẹp về giải phóng con người, hứa hẹn khả năng mở ra một con đường phát phát triển mới đầy hy vọng, vì lẽ này nó được coi như mùa xuân của nhân loại, đã cổ vũ nức lòng trào lưu tiến bộ trên thế giới. Những người chống lại quan điểm này gọi CMTM là một cuộc đảo chính bôn-xê-vich!
- Xuất hiện cường quốc xã hội chủ nghĩa (XHCN) Liên Xô với tính cách là một trong những yếu tố quyết định cùng với các lực lượng đồng minh đánh bại các thế lực phát xít trong Chiến tranh Thế giới II.
- Tạo ra sự hình thành hệ thống thế giới XHCN - trong đó có sự ra đời của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa (CHNDTH) - đối kháng với hệ thống của chủ nghĩa đế quốc, làm xuất hiện cục diện chiến tranh lạnh I với nội dung “2 phe 4 mâu thuẫn”.
- Thúc đẩy và hậu thuẫn mạnh mẽ phong trào giành độc lập dân tộc của các nước thế giới thứ ba - qua đó góp phần quan trọng vào việc xóa bỏ chủ nghĩa thực dân và chủ nghĩa thuộc địa. Trong quá trình phát triển này chủ nghĩa đế quốc với nội hàm cổ điển coi như đã cáo chung.
- vân vân…
Cùng với những thay đổi tự thân tất yếu trong quá trình phát triển cũng như trong quá trình tham gia toàn cầu hóa của các nước phương tây - đứng đầu là Mỹ, sự xuất hiện hệ thống thế giới XHCN đã góp phần nhất định vào những thay đổi ở các nước phương Tây với những nội dung như: khắc phục ở mức có thể những khuyết tật của hệ thống tư bản chủ nghĩa, chuyển sang giương cao ngọn cờ tự do - dân chủ - nhân quyền và ngọn cờ toàn cầu hóa, tham gia vào và đẩy mạnh cuộc đấu tranh “ai thắng ai?” do phe XHCN đề xướng giữa hai con đường XHCN và TBCN trong chiến tranh lạnh…

Đôi điều về cuộc “Cách mạng Tháng Mười Nga”



Nguyễn Khắc Mai
Có phải là cách mạng không? Tôi cũng nghĩ như nhiều người rằng, nó chỉ là cuộc cướp quyền, cuộc đảo chính, hơn là một cuộc cách mạng, hiểu theo nghĩa chân chính của từ này…
Hôm nay 7/11/2017 không thể không bỏ chút thì giờ để ngẫm nghĩ đôi điều về cái sự kiện lịch sử đã xảy ra ở Nga 100 năm trước (7/11/1917-7/11/2017). Như Jonh Red, nhà báo đảng viên cộng sản Mỹ đã đặt tên cho phóng sự về sự kiện này: “Mười ngày rung chuyển thế giới”. Quả nhiên thế giới đã rung chuyển không chỉ trong mười ngày, mà nó đã rung chuyển cả trăm năm qua. Tôi hình dung nó giống một cơn bão cuồng nộ quét qua nước Nga và nhiều nước khác trên thế giới trăm năm. Nói như một nhà hiền triết Hy Lạp xưa, những sự biến như thế vừa xuất hiện anh hùng mà cũng gây ra thảm cảnh cho hàng triệu sinh linh. Chỉ riêng mạng sống con người, biến cố này ít ra là đã làm cho hàng trăm triệu sinh linh ở nơi quê hương nước Nga của nó và ở những đất nước bị cuốn vào vùng xoáy của nó và chết thê thảm. Chỉ có tâm địa của ác quỷ mới ngợi ca nó. Vì thế tôi phải đóng ngoặc kép khi viết tên của nó. Có phải là cách mạng không? Tôi cũng nghĩ như nhiều người rằng, nó chỉ là cuộc cướp quyền, cuộc đảo chính, hơn là một cuộc cách mạng, hiểu theo nghĩa chân chính của từ này. Nếu ai đó muốn coi đó là cách mạng thì chỉ có thể hiểu theo cách hiểu cổ truyền của Trung Hoa nghĩa là cách cái mạng cũ, để thay bằng một cái mạng mới của môt dòng vua mới, vua cộng sản!

Thứ Ba, 7 tháng 11, 2017

Giải khát bằng thuốc độc (Mênh mông thế sự để gió cuốn đi số 20)



Tương Lai
Trong không khí oi bức ngột ngạt vì hai cơn áp thấp nhiệt đới đang chuyển thành bão mạnh đang ập đến các tỉnh phía Nam, càng ngột ngạt hơn về một loại “áp thấp nhiệt đới” có khả năng chuyển thành bão trong đời sống xã hội đang dồn nén nhiều sự kiện dễ bùng nổ.
Thế là đúng 20 năm, tính từ 2.11.2007 cơn bão Linda, cơn bão lớn nhất trong vòng 100 năm qua, đã cướp đi sinh mạng của 3.111 người. Báo Tuổi trẻ giật một cái tít lớn ngay giữa trang nhất về sự trùng hợp ngẫu nhiên này. Chỉ có điều, tờ báo vốn thính nhạy với thời cuộc và dám ném lên mặt báo những tin nóng đáp ứng mong đợi của xã hội, lại không có một dòng nào về cơn “áp thấp nhiệt đới” có khả năng mạnh lên thành bão trong lòng xã hội nếu dư luận không kịp thời lên tiếng ngăn chặn. Cũng phải thông cảm với tòa báo thôi, đừng đòi hỏi họ quá nhiều, để còn có tờ báo mà đọc vài bài, thậm chí vài dòng, có khi chỉ là cách giật một cái tít!
Thay vào đó, trên mạng đã nhanh nhạy phản ứng kịp thời và quyết liệt với cái gọi là “Liên minh Cờ Đỏ” ra mắt ngày 29/10/2017, gần Giáo họ Văn Thai, thuộc Giáo xứ Song Ngọc, ở xã Sơn Hải, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An. Trước đó, vào cuối tháng 4/2017, “Hội Cờ Đỏ” họp ở Sơn Hải rồi đến đêm tối thì ra tay hành hung giáo dân. Chúng ném đá vào nhà, dùng gậy gộc đánh đập bà con giáo dân trong tiếng la hò điên loạn nhằm tạo ra một cảnh tượng bạo lực và hoảng loạn. Sự việc diễn ra trước mắt công an và chính quyền sở tại!
Hơn một năm qua, Hội Cờ Đỏ đã liên tục khủng bố các cá nhân, tổ chức tôn giáo từ Hà Nội, Đồng Nai, Nghệ An. Một câu hỏi được blogger Tâm Ngọc đưa ra: “Tại sao Hội Cờ Đỏ đã có những hành động manh động, nguy hiểm gây ra tổn thất về vật chất, tinh thần và tính mạng cho con người mà không bị pháp luật xử lý, thậm chí lại được các cấp chính quyền dung dưỡng và sắp đặt cho các cuộc tụ họp. Phải chăng hội này như là một cánh tay nối dài và là chiến lược hữu hiệu của chính quyền nhằm đàn áp và trả thù những ai lên tiếng chống lại bất công tại Việt Nam?”. Tại sao ư? Câu trả lời đã có trong nội dung câu hỏi.

Một trăm năm Cách mạng Nga: Cách mạng Nga đã gây ra những tổn thất kinh hoàng




Yuri Maltsev
Phạm Nguyên Trường dịch
Marxism-Leninism là ý thức hệ tàn ác và làm chết nhiều người nhất trong lịch sử.
Tổng thống Nga, Vladimir Putin, muốn phớt lờ cuộc Cách mạng Bolshevik - tháng này sẽ là kỷ niệm 100 năm. Putin nói với các cố vấn rằng sẽ không cần kỷ niệm sự kiện này. Ông ta biết rõ hơn - không có gì đáng tự hào.
Bắt đầu bằng cuộc cách mạng năm 1917
Cuộc đảo chính ngày 7 tháng 11 năm 1917 đã mở ra giai đoạn mới trong lịch sử nhân loại.
Những hiện tượng kinh hoàng của chủ nghĩa xã hội thế kỷ XX - của Lenin, Stalin, Hitler, Mussolini, Mao và Pol Pot - là con đẻ của năm 1917. 70 năm trước đó, Marx và Engels dự báo rằng việc lật đổ chế độ tư bản cần bạo lực và “chuyên chính vô sản… nhằm quét sạch tàn dư của chủ nghĩa tư bản”. Lenin đã tiến hành “quét sạch” bằng những chiến dịch khủng bố bừa bãi, như những người xã hội chủ nghĩa Nga trước ông ta đã làm và những người khác sẽ tiếp tục làm sau khi ông ta chết.
Rudolph Rummel (đã quá cố), nhà nhân khẩu học nghiên cứu về những vụ giết người hàng loạt do chính phủ tiến hành, ước tính tổng thiệt hại về người mà chủ nghĩa xã hội đã gây ra trong thế kỷ XX: khoảng 61 triệu người ở Liên Xô, 78 triệu ở Trung Quốc, và khoảng 200 triệu người trên toàn thế giới. Những nạn nhân này bị chết trong những nạn đói do nhà nước tổ chức, trong quá trình tập thể hoá, trong các cuộc cách mạng văn hoá, trong những vụ thanh trừng, trong các chiến dịch chống thu nhập “bất hợp pháp” và những cuộc thí nghiệm tàn độc khác trong quá trình sắp xếp lại xã hội.
Đây là vụ khủng bố vô tiền khoáng hậu trong lịch sử.

ĐỒNG TÂM: THĂM LẠI CỤ KÌNH, NGHĨ THÊM VỀ HẬU BIẾN CỐ ĐỒNG TÂM!



                                                     -Nguyễn Đăng Quang-

Sáng 4/11/2017, tôi và bác Nguyễn Khắc Mai, Giám đốc Trung tâm Nghiên cứu Minh triết Việt, nguyên Vụ trưởng Vụ Nghiên cứu Ban Dân vận Trung ương Đảng, cùng nhà báo Nguyễn Đình Ấm, nhà nghiên cứu Trần Đức Thịnh, chuyên viên của VUSTA (Liên hiệp các Hội Khoa học và Kỹ thuật Việt Nam) về Đồng Tâm thăm cụ Lê Đình Kình, các thành viên Tổ Đồng thuận cùng nhiều bà con thôn Hoành sau biến cố xã hội mang tên Đồng Tâm làm rung chuyển vùng quê hiền hòa và anh dũng này xảy ra cách đây 6 tháng rưỡi. Cụ Lê Đình Kình cùng đông đảo bà con vui mừng dành cho chúng tôi sự tiếp đón thân tình, cởi mở và đầy xúc động. 

Mặc dù biến cố xảy ra đã trên nửa năm, nhưng mọi việc vẫn còn như đang nóng hổi. Cuộc sống của gần 10 ngàn cư dân nơi đây không còn được bình yên như xưa. Người dân luôn sống trong bất an và sợ hãi! Bất an vì họ luôn lo sợ bất cứ lúc nào cũng có thể bị tống đạt “Giấy triệu tập” không chỉ của Cơ quan CSĐT Công an Hà Nội mà cả của Cục Điều tra Hình sự - Bộ Quốc phòng nữa! Gần đây, Đài truyền thanh xã Đồng Tâm dành trọn mấy ngày phát lời kêu gọi của CAHN yêu cầu người dân ra “đầu thú” và “tự thú” để được hưởng sự khoan hồng của pháp luật!? Điều này đã gây ra nỗi lo sợ lên khắp các thôn, xóm trong toàn xã! Người dân nơm nớp lo sợ không chỉ khi ra đường mà ngay khi ở ngay trong nhà họ! Cuộc sống bị xáo trộn, người dân không cảm thấy bình an!

Thứ Sáu, 3 tháng 11, 2017

BIẾN CỐ ĐỒNG TÂM: CÔNG AN HÀ NỘI NÊN SỚM ĐÌNH CHỈ 2 VỤ ÁN HÌNH SỰ ĐÃ KHỞI TỐ!


                              -Nguyễn Đăng Quang-

Cách đây gần 5 tháng, ngày 13/6/2017, Cơ quan Cảnh sát Điều tra Công an Hà Nội ra quyết định khởi tố 2 vụ án hình sự xảy ra trên địa bàn xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức (Tp.Hà Nội) ngày 15/4/2017. Quyết định này đã và đang gây ra tranh cãi sôi nổi về mặt pháp lý, thực tiễn cũng như cả về mặt đạo lý và chính trị trong suốt hơn 4 tháng qua! Hệ quả của quyết định khởi tố này có lợi hay hại cho việc thực thi và răn đe pháp luật; lợi hay hại cho việc giữ gìn và duy trì sự ổn định xã hội; và đặc biệt là lợi hay hại cho việc xây dựng và củng cố lòng tin giữa chính quyền và người dân địa phương? Theo tôi, có lẽ không nên vội khẳng định hoặc đưa ra xét đoán hay nêu lên kết luận cuối cùng, vì đây là điều không dễ, vì mỗi bên đều có lý lẽ của riêng mình, chưa nói đến việc đây là quyết định khởi tố của phía chính quyền, người đang nắm trong tay mọi sức mạnh! Vậy, hãy tạm gác lại việc đánh giá nó (quyết định khởi tố này) có “đắc nhân tâm” hay không, để tập trung trả lời cho câu hỏi, rút cuộc quyết định này sẽ dẫn dắt các bên đi về đâu? Đi về đâu, chưa ai rõ, nhưng trước mắt nó không chỉ làm cho cuộc sống của hơn 9 ngàn người dân xã Đồng Tâm bất an mà làm cả cho hệ thống chính trị ở địa phương này bất ổn!
Viết đến đây, tôi nhớ lại hồi đầu năm 2016, trước “điểm nóng” ở Thị xã Sầm Sơn do 10 ngày liên tục (từ cuối tháng 2, đầu tháng 3/2016) mỗi ngày có đến cả ngàn ngư dân Sầm Sơn cơm bọc, áo đùm thay nhau “biểu tình ôn hòa” trước trụ sở UBND tỉnh Thanh Hóa để đòi “công lý và quyền sống”! Họ yêu cầu chính quyền trả lại cho ngư dân bến đỗ ghe thuyền thủy sản của họ ở bãi biển Sầm Sơn, không được “cưỡng chiếm” để bán cho Tập đoàn FLC, chính quyền không được đuổi ghe tàu của họ lên neo đậu ở bến mới cách đấy 10km, như vậy chẳng khác nào triệt tiêu kế sinh nhai hàng bao đời nay của họ! Trước việc chính quyền tỉnh Thanh Hóa định “cướp” trắng bến đỗ ghe thuyền của ngư dân Sầm Sơn để bán cho Tập đoàn FLC làm công trình “du lịch hay quốc phòng” gì đó, sau 10 ngày đêm nghe ngóng đến mất ngủ, ông Bí thư Tỉnh ủy Trịnh Văn Chiến buộc phải xuất hiện như một nhà lãnh đạo “của dân, do dân và vì dân” để đối thoại trực tiếp với ngư dân Sầm Sơn. Ông hào hùng tuyên bố: “Tôi đã rà soát lại các văn bản, nhưng không có văn bản nào chỉ rõ bà con phải di chuyển bến thuyền cả!”. Rồi ông vung tay hiệu triệu người ngư dân như một lãnh tụ vô sản thực thụ chỉ ra con đường mưu sinh, kiếm sống cho họ: “Vậy xin bà con ngư dân cứ ra khơi khai thác và đánh bắt như lâu nay bà con ta vẫn làm”!

Thứ Năm, 2 tháng 11, 2017

VỤ ĐỒNG TÂM LÀ LÒNG TIN CHỨ KHÔNG PHẢI VỤ HÌNH SỰ'





02/11/2017 10:45 GMT+7
TTO - Thảo luận ở Quốc hội sáng nay 2-11, đại biểu Dương Trung Quốc nhắc lại vụ việc Đồng Tâm, đề nghị Quốc hội, Chính phủ coi đó là bài học và đừng để là "bài học tiêu cực".
Đại biểu Dương Trung Quốc (Đồng Nai) phát biểu tại Quốc hội sáng 2-11 - Nguồn: VTV
Dưới đây là phát biểu của ông Dương Trung Quốc được Tuổi Trẻ Online ghi lại:
Chúng ta đã mất đi ngôn ngữ để đối thoại với dân rồi sao?
Nhiều chỉ tiêu kinh tế - xã hội đã được đánh giá, nhưng nếu chúng ta có thêm một chỉ tiêu có thể đánh giá được, định lượng được, đó là chỉ tiêu về lòng tin thì chắc chắn sẽ làm cho sự phát triển kinh tế bền vững.
Tôi muốn trở lại một sự kiện cách đây một kỳ họp, đó là vụ việc ở Đồng Tâm. Nên nhìn nhận đây là một vụ khủng hoảng về lòng tin chứ không thuần tuý chỉ là vụ án hình sự. Có một yếu tố mà tôi thấy Quốc hội, Chính phủ, các cơ quan có trách nhiệm cần quan tâm, đó là những khiếu nại của người dân không được quan tâm, xem xét kịp thời, để tích tụ lại, trở thành hiện tượng "tức nước vỡ bờ".
Tôi nói điều này bởi vì cho đến thời điểm này, TP Hà Nội cũng như Chính phủ đã chỉ đạo rất sát sao trong việc giải quyết vụ việc Đồng Tâm. Nhưng đã 2 tháng rưỡi nay, người dân Đồng Tâm có kiến nghị xem xét lại kết luận của thanh tra Hà Nội mà vẫn chưa được một cơ quan nào trả lời.
Ngay tại cuối kỳ họp trước của Quốc hội, tôi đã viết thư gửi tới 7 lãnh đạo cao nhất của Trung ương và Hà Nội. Thủ tướng đã trả lời tôi, xin trân trọng cảm ơn Thủ tướng.