Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Văn thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 8 tháng 9, 2021

MỘT BÀI THƠ KỲ LẠ




Tiếng Việt của chúng ta thật tuyệt vời !

Phải nói là bái phục bài thơ lạ kỳ này. Bài thơ được chia sẻ từ nhà nghiên cứu Dân tộc học và Việt học Đinh Trọng Hiếu ở Paris đăng trên "Khuôn Mặt Văn Nghệ".

Không biết tác giả là ai, nhưng khi đọc bài thơ này ta vô cùng khâm phục tác giả của bài thơ, càng thêm yêu quý và càng phải giữ gìn vẻ đẹp của tiếng Việt. Vậy mà có kẻ bày ra thứ trò cải tiến nhảm nhí và muốn phá hoại chữ nghĩa của bao thế hệ tổ tiên để lại.

Bây giờ ta hãy chiêm ngưỡng vẻ độc đáo của bài thơ này :

1. Bài thơ gốc:

Ta mến cảnh xuân ánh sáng ngời

Thú vui thơ rượu chén đầy vơi

Hoa cài giậu trúc cành xanh biếc

Lá quyện hương xuân sắc thắm tươi

Qua lại khách chờ sông lặng sóng

Ngược xuôi thuyền đợi bến đông người

Xa ngân tiếng hát đàn trầm bổng

Tha thướt bóng ai mắt mỉm cười.

2. Đọc ngược bài gốc từ dưới lên :

Cười mỉm mắt ai bóng thướt tha

Bổng trầm đàn hát tiếng ngân xa

Người đông bến đợi thuyền xuôi ngược

Sóng lặng sông chờ khách lại qua

Tươi thắm sắc xuân hương quyện lá

Biếc xanh cành trúc giậu cài hoa

Vơi đầy chén rượu thơ vui thú

Ngời sáng ánh xuân cảnh mến ta.

3. Bỏ 2 chữ đầu mỗi câu trong bài gốc,

(Sẽ có một bài ngũ ngôn bát cú, luật bằng vần bằng) :

Cảnh xuân ánh sáng ngời

Thơ rượu chén đầy vơi

Giậu trúc cành xanh biếc

Hương xuân sắc thắm tươi

Khách chờ sông lặng sóng

Thuyền đợi bến đông người

Tiếng hát đàn trầm bổng

Bóng ai mắt mỉm cười.

Thứ Ba, 17 tháng 8, 2021

CON KIẾN AFGHANISTAN

*

Tin lực lượng Taliban đã vào thủ đô Kabul, chiếm phủ Tổng thống, chuẩn bị thành lập chính phủ mới của Afghanistan làm tôi nhớ tới bài thơ nhan đề như trên của nhà thơ Nga Yevgeny Yevtushenko (1933 - 2017).

Năm 1979 Liên Xô đưa quân vào Afghanistan hậu thuẫn cho chính quyền mới ở đó. Sau mười năm họ thất bại phải rút về nước. (Bạn có thể đọc về cuộc chiến này ở tác phẩm "Những cậu bé kẽm" của Svetlana Alexievich, Noebel văn chương 2015, Phan Xuân Loan dịch, Nxb Phụ Nữ Việt Nam, 2020). Liên Xô đi, Mỹ vào. Đến nay Mỹ cũng rút. Taliban trở lại nắm quyền ở Afghanistan.

Y. Yevtushenko viết bài thơ này khoảng giữa thập niên 1980. Và như lời ông ghi chú ở đầu bài thì nó đã đến được với các lính Nga ở Afghanistan. Bài thơ thể hiện ý thức công dân của nhà thơ trước một sự kiện gây đau khổ, tổn thất cho người dân nước mình. Tôi dịch bài này theo bản đăng ở tạp chí "Ngọn lửa nhỏ" (Огонёк) năm 1988 và bản dịch đã đăng ở tạp chí văn nghệ "Nha Trang" cùng năm.

*

Lời tác giả. Tôi làm bài thơ này và chỉ đọc trong nhóm bạn bè. Năm đó quân đội nước ta đang chiếm đóng Afghanistan. Nhưng không hiểu trong số bạn bè nghe thơ hôm đó ở nhà tôi có ai nhớ tốt hay có mang theo máy ghi âm không, nhưng một thời gian sau tôi nhận được một cuộn băng cassete ghi lại những bài hát của chiến sĩ ta ở Afghanistan, trong đó có một bài phổ nhạc bài thơ này của tôi. Bây giờ tôi mừng là quân đội ta đã rút khỏi Afghanistan về nước.

Chàng trai Nga nằm trên đất Afganistan

Con kiến-tín đồ đạo Hồi bò trên gò má

Nó bò rất khó khăn – người chết đầy lông lá

Và con kiến thì thầm bên tai chàng trai:

“Anh không biết mình chết ở chính nơi này

Anh chỉ biết nước Iran ở gần đâu đó

Sao anh đến nước chúng tôi tay cầm vũ khí

Nơi lần đầu tiên anh nghe thấy từ Islam

Anh mang đến gì cho tổ quốc tôi chân đất nghèo nàn

Khi ở tổ quốc anh còn người xếp hàng mua phomát

Chẳng lẽ các anh hai chục triệu người bị giết

Chưa đủ sao mà còn phải thêm vào?”

Chàng trai Nga nằm trên đất Afganistan

Con kiến-tín đồ đạo Hồi bò trên gò má

Nó muốn cầu xin những con kiến chính giáo

Nâng anh lên, hồi sinh lại cho anh

Nhưng ở tổ quốc phương Bắc của những trẻ mồ côi, những người vợ góa

Những con kiến như thế kia chỉ còn ít quá.

(Dịch từ nguyên bản tiếng Nga)

 

Thứ Hai, 19 tháng 10, 2020

LUẬT TRỜI VÀ LUẬT NGƯỜI

LUẬT TRỜI VÀ LUẬT NGƯỜI

Thái Bá Tân

 

Phật dạy: Nếu không có

Duyên nợ gì với nhau,

Thì làm sao con cái

Và vợ chồng gặp nhau?

Gặp nhau có nguyên cớ.

Chia tay có nhân duyên.

Kiếp này sướng hay khổ

Phụ thuộc vào kiếp tiền.

Đó không phải mê tín,

Mà nhân quả, luân hồi.

Là nghiệp mà sớm muộn

Cũng phải trả mà thôi.

Có thể vợ chồng bạn

Và con cái kiếp này

Thứ Bảy, 22 tháng 2, 2020

THƠ: KHEN, CHÊ VÀ NỊNH


(Khúc vĩ thanh của thơ giáo viên dạy văn)



Hai bài thơ (một của họ Trần, một của họ Chu) ra đời trong hai thời điểm, hai sự kiện khác nhau: Thơ cô Trần ra đời trong sự kiện Formosa huỷ hoại môi trường biển; thơ cô Chu ra đời trong sự kiện cả thế giới đối mặt với đại nạn CoVid-19, sự kiện nào cũng là thảm hoạ của con người. Vì thế, hai bài thơ được xuất bản đều mang hơi thở của thể: THƠ CHÍNH LUẬN (phản ánh tình hình chính trị, xã hội qua xúc cảm). Độ nóng bỏng, nung chảy mạng xã hội của hai bài thơ dường như đều có tỉ số 1 - 1. Thật khủng khiếp! Song nó lại ở hai thái cực KHEN hết tầm - CHÊ tận độ. Vì sao vậy? Trước khi bạn đọc trả lời câu hỏi, tôi muốn cung cấp cho các bạn hiểu đôi chút về khái niệm thơ.
I. THƠ
1. Thơ là một thể loại của văn học (văn chương), một loại hình tinh thế, tinh hoa... được khởi phát từ rung động của trái tim, tâm hồn người. Rung động (xúc cảm) ấy được gợi ra từ sâu thẳm tiềm thức (nội tâm) khi va chạm mạnh với những hình ảnh khách quan (hiện thực đời sống) mà rung lên, phát ra thành tiếng (ngôn ngữ).
2. Ngôn ngữ thơ giống như viên ngọc, viên kim cương được người làm thơ mài sáng long lanh, qua cách lọc đãi như đãi cát tìm vàng. Thế nên, ngôn ngữ thơ thi vị, giàu cảm xúc, nhạc điệu và hình ảnh. Thơ hay rất kén người đọc, nó là món ăn tinh thần sang trọng, cao siêu, không phải ai cũng biết làm thơ, làm được thơ và biết thưởng thức thơ. Thơ hay phải xuất phát từ cảm xúc chân thành, từ rung động thật sự của tâm hồn mới có thể truyền rung cảm ấy cho người đọc. Người đọc, khi đọc cũng phải chìm cảm xúc của mình vào trạng thái, xúc cảm, giọng điệu của bài thơ thì mới nắm bắt được những cung bậc, bước sóng tình cảm của tác giả, mà từ đó cũng thấy tiếng tơ lòng mình cùng rung lên đồng điệu... Từ đó, tâm hồn mình mới nảy sinh ra những cảm xúc, trạng thái buồn, vui, yêu, ghét phẫn nộ... cùng tác giả.
II. KHEN - CHÊ VÀ THƠ NỊNH
1. Người đọc khen thơ cô Trần bởi cảm xúc được rung từ một trái tim đau đáu, trăn trở, khắc khoải, lo âu... trước hiện tình vô cùng khủng hoảng của đất nước. Nỗi niềm ấy không chỉ của một cá nhân mà nó tiêu biểu, đại diện cho bao trái tim yêu nước. Xúc cảm ấy được kết nối logic từ chiều sâu tiềm thức, quá khứ của dân tộc với hiện tại và tương lai, được rung lên bởi những hình ảnh khách quan va đập mạnh vào trái tim yêu thương... Tù đó được thốt lên, viết ra bằng chuỗi ngôn ngữ mộc mạc, chân thành. Chính bởi cái cảm xúc chân thành ấy mà nó đi vào lòng người, làm rung lên những cung bậc cảm xúc, trở thành tiếng nói đồng cảm, đồng điệu, đồng tình...
Bởi thế, bài thơ đã được độc giả đón nhận với thái độ yêu mến, ngợi ca, trân trọng, bảo vệ, nâng niu. Từ một tiếng nói riêng, nó trở thành tiếng nói chung của những người cần lao yêu chuộng hoà bình và công lí. Nó neo đậu mãi trong kí ức độc giả và đi cùng với thời gian, năm tháng...
2.Người đọc chê thơ cô Chu bởi cái cảm xúc được "rặn ra" từ trái tim ngây thơ, từ một tầm nhìn hạn chế của một người có "thẻ đỏ". Những người có "thẻ" là những người luôn tự hào vì họ có "tổ chức" và luôn cho rằng vị trí của họ cao hơn quần chúng.
Bởi vậy, Khi những người có "thẻ" mà làm thơ thì thơ của họ cũng bốc mùi "thẻ và tổ chức", khiên cưỡng, trói buộc, tù hãm trong cái nhìn một chiều. Họ không được tự do tư duy, không thể tư duy, nhất là tư duy trái chiều để truy tìm một sự thật, viết lên một sự thật. Cái tạng thơ của họ thường khuếch trương, tô vẽ, tâng bốc, xu nịnh nhau và xa dời thực tế đời sống.
Cảm xúc thơ của họ giả tạo, hào nhoáng, trơn bóng như sơn chống thấm. Nó không có độ gai góc, chất chồng những khổ đau, nhức nhối của thời cuộc... khiến người đọc thấy chán ghét, bất bình mà chê bai, phê phán. Nó đi ngược lại tiếng nói, tiếng lòng chân thành, vật vã khổ đau của người yêu nước thật sự. Nó chỉ nhằm nịnh bợ tổ chức, phục vụ cho mục đích tuyên truyền chính trị, hay ít, dở nhiều. Nó được độc giả liệt vào hàng thơ XU THỜI, NỊNH THẾ, giả dối, sáo mòn. Làm thơ cốt để NỊNH TRÊN, trên tặng lại bằng khen cũng là để NỊNH DƯỚI - NỊNH NHAU. Trò cười cho thiên hạ.
III. BĂN KHOĂN
Cùng là hai cô giáo dạy văn, cùng sống trong một hoàn cảnh xã hội nhưng vì sao bài thơ: "Đất nước mình ngộ quá phải không anh?" của cô Trần được khen mà cô Trần lại không được đánh giá như một nhân vật điển hình trong hoàn cảnh điển hình? Ngược lại, bài thơ: "Đất nước ở trong tim" của cô Chu bị chê bầm dập mà cô Chu lại trở thành nhân vật điển hình trong hoàn cảnh điển hình - xã hội Việt Nam hiện đại?
Xin một đáp án từ bạn đọc!

Thứ Sáu, 18 tháng 10, 2019

ĐẤT NƯỚC TÔI - CÓ NƠI NÀO NHƯ THẾ?


Đất nước tôi, đất nước của chùa chiền
Của tượng đài và muôn nghìn lễ hội
Của niềm tin lần mò trong đêm tối
Tìm tâm linh mà lễ bái, kêu cầu!

Đất nước tôi chẳng giống của ai đâu
Người đạp lên người tranh nhau lạy bái
Giữa thói đời dẫu ai khôn, ai dại
Cùng gồng mình nuôi lớp lớp kiêu tăng

Đất nước tôi ông bỗng hoá ra thằng
Thằng nên ông giữa dòng đời trợn trạo
Nghĩa vợ chồng hợp tan như thay áo
Huynh đệ tương tàn, phụ tử phân ly!

Đất nước tôi có muôn sự diệu kỳ
Chùa phải to, tượng dài thêm vĩ đại
Lễ quanh năm rồi lễ hoài, lễ mãi
Cứ cầu xin dù chẳng biết được gì

Đất nước tôi, đất nước của Thần uy
Của quỷ ma chập chờn quanh kiếp sống
Luôn thấp thỏm đâu đây cơn quái mộng
Đợi một ngày dân tộc hoá vong nô!

Đất nước tôi gì cũng cứ phải to
Nào bánh chưng, bánh xèo cùng tô phở
Để mai kia hoá nên rồng, nên hổ
Cùng ma tăng, quỷ giáo dựng vương đồ.

Đất nước tôi, đất nước giữa tỉnh mơ
Bao chúng sinh ngơm ngớp chờ cháo thí
Cướp ấn Trần mong tranh công, đoạt vị
Mặc an nguy dân tộc đã cận kề

Lớp lớp người chen chúc chốn biển mê
Thoả cầu xin những thứ đời không có
Lạnh khói hương nơi từ đường tiên tổ
Để tranh nhau lặn ngụp chốn Phật đài!

Đất nước tôi muôn thuở chẳng giống ai
Cái gì cũng cầu, nơi nào cũng lễ
Từ non cao đến đầu sông cuối bể
Gốc cây to, chó đá cũng thành Thần!


Ôi nước non văn hiến bốn nghìn năm!
Thế này ư và thế nào hơn nữa?
Dải giang sơn đang tả tơi nghiêng ngửa
Mà nhân tình mãi đắm đuối biển mê?

Thứ Năm, 10 tháng 10, 2019

KHI TÔI CHẾT HÃY ĐEM TÔI RA BIỂN

 Du Tử Lê (1942-2019)

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
đời lưu vong không cả một ngôi mồ
vùi đất lạ thịt xương e khó rã
hồn không đi sao trở lại quê nhà

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
nước ngược dòng sẽ đẩy xác trôi đi
bên kia biển là quê hương tôi đó
rặng tre xưa muôn tuổi vẫn xanh rì

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
và nhớ đừng vội vuốt mắt cho tôi
cho tôi hướng vọng quê tôi lần cuối
biết đâu chừng xác tôi chẳng đến nơi

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
đừng ngập ngừng vì ái ngại cho tôi
những năm trước bao người ngon miệng cá
thì sá gì thêm một xác cong queo

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
cho tôi về gặp lại các con tôi
cho tôi về nhìn thấy lệ chúng rơi
từ những mắt đã buồn hơn bóng tối

Khi tôi chết hãy đem tôi ra biển
và trên đường hãy nhớ hát quốc ca
ôi lâu quá không còn ai hát nữa
(bài hát giờ cũng như một hồn ma)

Khi tôi chết nỗi buồn kia cũng hết
đời lưu vong tận tuyệt với linh hồn.


Thứ Hai, 22 tháng 7, 2019

GỬI MỘT NGƯỜI BẠN TRUNG HOA


給一個中國朋友
(Thư văn vần gửi Xia Lu ( Hạ Lộ), giáo sư ĐH Bắc Kinh, người dạy tiếng Việt và đã dịch một số tác phẩm văn thơ Việt Nam ra tiếng Trung)

Chúng ta đã từng ăn tối với nhau trong một quán bình yên Hà Nội
Và nói về vẻ đẹp Trung Hoa qua những áng văn
Bạn đã dịch những nhà thơ Việt ra tiếng Trung
Rồi nói cho những sinh viên Trung Quốc về vẻ đẹp tâm hồn
Và lòng kiêu hãnh của dân tộc Việt
Bạn đã dịch Nỗi Buồn Chiến Tranh của Bảo Ninh
Cuộc chiến tranh của chúng tôi đã kết thúc từ lâu nhưng nước mắt và máu
Vẫn chảy trên những trang dịch của bạn
Bạn đã nhiều lần đi qua biên giới chúng tôi
Với lời khai trong tờ nhập cảnh đầy tự hào :
“Tôi là người dạy tiếng Việt và đọc văn học Việt Nam’’
Ôi nền văn hóa Trung Hoa mà chúng ta từng nói tới
Giờ giống một người lưu vong trên mảnh đất cùng tên
Nơi những âm mưu đen tối, nơi những tham vọng điên rồ
Nấp sau những văn bản giả dối về tình bạn vang lên mọi nơi chốn
Có thể làm những kẻ nào đó, ở đâu đó lú lẫn và run sợ
Nhưng không bao giờ lừa dối được nhân dân
Trong tâm hồn bạn và trong ký ức của tôi
Những vẻ đẹp Trung Hoa giờ chỉ là một tiếng thở dài
Giờ chỉ là một tiếng kêu đau đớn vì bị phản bội
Bởi những kẻ cầm quyền phủ bóng đen ở Thiên An Môn
Và đêm đêm tôi thấy những linh hồn
Của Khổng Tử, Lý Bạch, Khuất Nguyên, Lão Xá…
lang thang với gương mặt khổ đau và một câu hỏi
Vì sao những áng văn bất hủ của họ
Lại sinh ra trên cùng một mảnh đất
Với những bầy sói người
Chúng ta cảm thấy hổ nhục thay dòng chữ mạ vàng lấp lánh
Của thời hiện đại với nét bút thảo mềm mại tựa những con rắn
Chứa đầy nọc độc và đôi mắt nhỏ như đang ngủ
Để chờ đợi cơ hội phóng nọc độc vào những người vẫn gọi là bạn
Nhân dân tôi vẫn đọc thơ Đường, vẫn đọc Hồng Lâu Mộng…
Vẫn mời bạn ăn tối ở Hà Nội và vẫn nói về văn hóa Trung Hoa
Nhưng sẵn sàng đứng dậy xếp những áng văn đó vào tủ sách
Như tổ tiên chúng tôi từng làm và lên ngựa
Đọc vang ‘’ Nam quốc sơn hà nam đế cư’’
Lúc này trong ngôi nhà tôi trú ngụ những thơ Đường, Hồng Lâu Mộng..
Và trong ngôi nhà bạn là Nguyễn Du, Nguyễn Trãi, Hồ Xuân Hương…
Xin đừng than khóc mãi cho những vẻ đẹp bị phản bội mà hãy mài ngọn bút
Như mài một thanh gươm công lý của mình
Thị xã Hà Đông, đêm 21/7/2019.
N.Q.T
------

GS. Hạ Lộ và con gái năm 2009. Ảnh chụp tại chùa Trấn Quốc (Hà Nội). Ảnh: báo Tiền Phong.



Thứ Hai, 15 tháng 7, 2019

GIÁO SƯ HOÀNG TỤY

-Thơ Vũ Đan Thành (Thanh Vudan)



Ông Giáo sư Hoàng Tụy
Vừa từ trần chiều qua
Nổi danh nhà khoa học
Đầu ngành Việt Nam ta.

Tiếng tăm vang thế giới
Lý thuyết hóa tối ưu
Lĩnh vực toán cao cấp
Sừng sững và cao siêu.

Nếu ông chỉ có thế
Nào đâu cần nói nhiều
Một sỹ phu yêu nước
Khát vọng biết bao nhiêu.

Mong cách tân giáo dục
Đổi mới những giáo điều
Giương cao cờ phản biện
Nặng lòng cùng nước non.

Không như trí thức khác
Chọn cách sống vo tròn
Rung đùi vê câu chữ
Hưởng thụ rồi ngủ ngon.

Nghiêng mình xin vĩnh biệt
Trần đời một tấm gương...

(GS. Hoàng Tụy đã mất lúc 15h30, ngày 14 - 7 - 2019. Hưởng thọ 92 tuổi)

Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2019

ĐÊM MƯA NGÂU


Luu Thành.
 
Ta nhớ mùa thu trước 
Tháng bảy mưa ngâu rơi
Bay bay từng giọt nước
Ướt đôi mi em rồi ?
..........
Ngày trời thu mây trắng
Đêm chập chờn sáng sao
Tình yêu anh thầm lặng
Nỗi nhớ còn xuyến xao ?
........
Ta nhìn nhau khao khát
Như có ngàn giấc mơ
Nghe mênh mông biển hát
Thương ai đừng bơ vơ !
......
Người có còn chờ đợi
Biết có còn nhớ nhau 
Tình vẫn xa vời vợi
Bao nhiêu mùa mưa ngâu ? !